Game-VN  >  s
xo mb

mb Nữ tử vừa mới đến nhẹ nhàng rơi xuống trên đài, mọi người trong kiếm hội bỗng nhiên một trận ồn ào hốt hoảng, ai cũng cảm thấy giống như bị rơi vào chốn tiên cảnh bồng lai. Ba vị nữ tử đẹp như tranh vẽ đồng dạng cùng xuất hiện một chỗ, không cần đoán cũng biết chuyện này gây nên chấn động như thế nào. mb Biên dịch: @phn mb Tiêu cô nương luôn luôn trầm mặc, bây giờ thấy có nhiều tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, cũng tò mò vào góp vui. Mà chúng nữ đối với tiểu cô nương thông minh đáng yêu này cũng yêu thích không thôi. mb Đã biết Hoa Tư là vị hôn thê của mình, hắn bỗng nhiên lại không muốn nhanh như vậy để Hoa Tư biết thân phận của mình. Hắn hy vọng trước khi lấy nàng, phải lấy được trái tim nàng. xoLúc này, hơn mười người Vũ Lâm quân tiến vào Hoa Phượng lâu.

xoA? Còn dám động thủ? xoNếu không phải chủ nhân đã dặn không được đánh người thì bọn chúng đã răng rơi đầy đất rồi! xoNhư thế nào thì chàng mới bằng lòng? xoThế là thế éo nào? mb Lý Cáp bước tới quầy thu ngân, bộp một tiếng vỗ lên bàn, nói với tên chưởng quầy còn đang khiếp sợ:

mb Lý Cáp vội vàng nắm chặc tay Thiên Thiên, vừa vuốt mái tóc của nàng vừa an ủi: "Không có việc gì, không có việc gì, có ta ở đây, bọn họ sẽ không tổn thương được ngươi. Ta bảo vệ ngươi, bảo vệ ngươi...." mb Chân Dao có chút sửng sốt. lập tức gật gật đầu: “biểu ca muốn trở về sao? Chúng ta bây giờ đi từ biệt Đình Đình mb Tiếng cười của Doãn Tiếu đột nhiên im bặt. Ngay sau đó “Oành” một tiếng. Một chùm mưa máu tung tóe đầy trời, tiếng kêu thét cơ hồ vang lên đồng thời. Ai bị đám máu đen này phun lên người thì ngay lập tức bị ăn rụng ngay. Ngay cả tên Quận chúa khuôn mặt cùng cánh tay cũng bị ăn mòn đi rất nhiều. Hắn lăn lộn trên đất kêu hét thảm thiết. mb Lê Bố trầm mặc một hồi, nói: xoVương gia trẻ tuổi nọ nói:

xoNgoài năm dặm cửa thành đông của thành Hổ Dương, trong một cánh rừng nhỏ vắng vẻ có hai lớn một nhỏ nữ từ ngồi với nhau. Đó chính là ba người Tiểu Thanh, Sương nhi. xoThiên Thiên cầm trong tay một cái hộp nhỏ tinh xảo đến đặt trên bàn đá, Lý Cáp nói: xoPhong Liễu Tam cười cười nói: xo"Được rồi, ngươi không cần nói tốt cho nàng, lòng ta trong tự nhiên biết." Đi tới Vương phủ, Diễm Nhi không cùng Lý Cáp đồng phòng dị sàng, mà được an bài ngủ ở phòng bên cạnh. mb Vừa nghĩ đến bộ áo giáp và chiến bào do Nguyệt Nhi làm cho mình đều đã bị con quái thú này một mồi lửa thiêu sạch, Lý Cáp giận đến mức không thể không đánh một cái, vung tay lên nện xuống đầu con quái thú.

mb Lý Cáp sặc cười nói: mb Người hầu kia nghe vậy sửng sốt, lập tức nhìn về phía Lý Cáp, nói: mb Lý Cáp mặt không chút thay đổi tay cầm trường phủ, hét lớn một tiếng: mb Ngươi còn có lời gì muốn nói với ta sao? xoCon mẹ nó khinh người quá đáng! Tướng quân, để mạt tướng dẫn người đi phế bọn hắn!

xoLý Cáp vừa mới nằm xuống không lâu, Thiên Thiên nhẹ nhàng mở cửa phòng. xoCác huynh đệ! Giết chết hắn cho ta! Theo ta lên! xoLý lang! Tha thứ cho ta không cáo từ mà ra đi, chỉ là ta không có lựa chọn nào khác. Bởi vì ta đã thề trước mộ phần cha mẹ, ta đã trao thân thể thuần khiết của mình cho chàng. Cũng bời vì lời thề khi nhập giáo, ta đã phế võ công của mình, cũng như rời bỏ chàng. Ta đã biết chàng giết sư huynh đệ của ta, cũng giao sư huynh Sầm Đầu cho triều đình. Tuy rằng người trong giáo tình cảm với nhau cũng không thực sự tốt nhưng dù sao đi nữa bọn họ cũng là sư huynh đệ với nhau. Ta mình mình không thể cứu Sầm sư huynh, nhưng không thể nhìn thấy huynh ấy bị triều đình lăng trì mà không làm gì, cho nên ta rời đi. Ta đã tự phế võ công, nhưng ân tình giáo chủ năm đó không thể nào báo đáp. Không có hắn, có lẽ Mạc Liên sớm đã chết rồi. Ta đã đã trở thành nữ nhân của chàng, nhưng không thể ngăn cản chàng đối phó với sư môn. Ta còn một bí mật không nói với chàng. Thế gian này ngoài chàng ra, vẫn còn có anh Cường Thuần Khiết hô mưa gọi gió. Sống chết của hoàng thượng là do một tay anh ấy gây ra. Chàng có thể giết được hoàng thượng cũng là do anh ấy sắp đặt. Ta biết có lẽ dùng thân thể mọng nước của ta có thể đi theo hầu hạ được anh ấy. Sau này khi anh ấy chán, ta sẽ quay về với chàng. xoMỹ nữ không thể chỉ dựa vào dáng người cùng tướng mạo, khí chất cùng tâm tính càng trọng yếu hơn. mb "Phong đình liễu vân tri đạo

mb Lão chưởng quầy cười xấu hổ. mb “Ăn…ăn?!” Lý Cáp ba người trợn mắt há mồm, ngay cả tro cốt của cha mình cũng ăn được? Ba tên này thật biến thái! mb Ồ, thì ra còn tật xấu này, vậy bổn công tử đi trước, nhớ tĩnh dưỡng giữ gìn cơ thể. mb Đi qua đại sảnh, có mấy người đang uống rượu nói chuyện phiếm, Lý Cáp nhất thời nghe được mấy chữ “Công Tôn Vô Tình” liền đứng ngay lại, vểnh tai nghe ngóng. xoNgươi thứ ba làm sao?

xoTới vương phủ đã hơn ba ngày, trong tiếng hoan hô của biểu muội cùng mọi người, Lý Cáp cũng dần dần không còn nhớ tới ánh mắt yếu đuối của Lưu Nguyệt Nhi nữa. xoChỉ có thế sao, ngươi liền… Ngươi như vậy có đáng giá hay không? Hơn nữa Tư Phong Kiều này mặc dù lời nói có chút cay nghiệt, nhưng chưa từng làm chuyện đại ác gì, ngươi cứ như vậy, như vậy… xoLý Cáp hai mắt nhìn chằm chằm vào ngón tay đang cầm ly rượu của tỷ tỷ,quan sát nàng lúc rót rượu chỉ tích tắc một tay trái động đậy, một luồng khói trắng mơ hồ từ trong tay áo bay ra, hòa lẫn vào rượu trong chén, hắn liền khẽ lộ ra nụ cười hài lòng. Đã xong xuôi! xoVương công công nghi ngờ hỏi. mb Ô thái hậu nhíu mày: