Game-VN  >  xsmb 8 3
choi phỏm

phỏm Đại hãn Sầm Ngu cũng phát hiện ra kỵ sĩ giáp đen đang lao về phía mình, cũng nhận ra trường phủ không ai địch nổi trong tay hắn, cuối cùng hắn đã biết vì sao mà Tường Toàn cùng tướng sĩ Hồ tộc lại đại bại trở vềVương đình phỏm Tẩu quá nhất đa kiều phỏm Lúc này Đạo Không cũng đang chuẩn bị làm phép phi thiên, lại phát hiện trước mắt mình phía trong sương trắng có một bàn tay hết sức nhỏ nhắn tinh tế, làn da trắng trẻo, mỗi ngón tay giống như những viên ngọc được điêu khắc tinh xảo. Đó là một sự hoàn mỹ làm lòng người không nỡ rời. phỏm Lý Cáp nói. Bất quá loại cảm giác này đối với hắn mà nói đã quá xa lạ. Vận động quá độ? Từ khi đến thế giới này chưa từng trải qua. choiHắn rốt cục cũng nhớ ra, cái tên nam tử trẻ tuổi mặc hoàng bào kia chính là kẻ cùng hắn và Hương Hương găp mặt ở tửu điểm tại Long Thủ sơn. Công tử kia đem theo ba nữ tùy tùng cuối cùng bị đám Lý Cáp đánh cho chạy cả. Sau còn để cho một lão đầu cao thủ đuổi theo bọn hắn cuối cùng bị Hương Hương đánh cho gần chết, cuối cùng phải dùng tới mật thuật hao tổn công lực để chạy trốn.

choiThiên Thiên chợt nhìn ra con thú nhỏ đang nằm sấp ở góc giường bèn hỏi. choiKhông phải, là tự ta đoán… À? Ngươi biết ca ca của ta là ai? choiSở tỷ tỷ, muội nghe người ta nói… Chàng… Chàng ở Bắc Cương mỗi ngày đều phải giết hơn ngàn người, được mệnh danh là Ma Vương. Tỷ nói xem… tính tình của chàng có thể hay không rất xấu? choiMợ bật cười, tiểu nữu này ngày thường bướng bỉnh ngang ngược gặp ai cũng không thuận theo, nhưng vừa gặp biểu ca là giống như biến hình vậy, muốn bao nhiêu thục nữ có bấy nhiêu, đến ngay bà là mẹ nó mà còn không nhận ra nữa. phỏm "Dạ." Lý Đông cung kính nói: "Nhị công tử, tối qua, tối qua đưa cho nàng ta cháo và dưa muối, nàng ta không có đụng đến"

phỏm Ngưu nhị nói :”Đốt thành tro rồi ăn vào.” phỏm Lý Đông nói. phỏm A? phỏm Lê Bố thấy Lý Cáp nhìn mình liền nói: choiNguồn: Khoái Lạc Môn – kiemgioi

choiLão giả hỏi ngược lại. choiHoa Tư ngẩn ra, lúc này mới nhớ tới ngày đó nàng ở trong xe ngựa là che mặt, nàng thấy được dáng vẻ của hắn, nhưng hắn lại không thể thấy nàng. Bất quá nghe hắn nói những lời này, hiển nhiên đối với chính mình có chút ấn tượng, trong lòng không khỏi có chút vui mừng. choiLý Cáp không khỏi lau mồ hôi, đứng lên thì thào nói: choiTa là Tiêu Lan, không phải là Lan Tiêu. phỏm Lý Cáp hỏi lại.

phỏm Sau đó là màn chúc rượu tập thể, mỗi tên lên chúc Lý Cáp một chén. phỏm Móa tên thái giám lại ho khan vài tiếng, tiếp tục rì rầm: phỏm Dạ! phỏm Ô, này... trường sinh bất lão cũng chết được sao? choiTùy tùng đứng bên cạnh Nạp Lan Bác móc trong người ra mấy tờ ngân phiếu rồi ném cho Lý Cáp.

choiKhi đó, hắn là sinh viên bình thường đang học năm thứ ba, có cha có mẹ, có thân nhân và bạn bè, cuộc sống vẫn rất bình thường. Nhưng có một buổi sáng ngày nọ, khi thức dậy, hắn đột nhiên phát hiện mình biến thành trẻ con, và tới một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ. choiNhư vậy, nàng là ai? choiHắn cũng không biết Thiên Thiên lúc đầu nhà ở đâu, nhưng biết rằng sẽ không ở Hổ Dương. Hào môn nữ hài trong thành Hổ Dương, trên đến ba bốn mươi tuổi, dưới vừa mới đầy tháng, hắn cơ bản đều biết. Mà nếu có án kiện giết cả nhà xuất hiện ở thành Hổ Dương, hắn không thể nào không biết. Cho nên, nhà của Thiên Thiên lúc trước không phải ở Hổ Dương, mà là nàng chạy trốn tới thành Hổ Dương. choiLý Đông lập tức rút ngân phiếu đặt lên bàn. phỏm Lý Cáp nghe xong ông nội nói những lời này, mặt có chút quái dị. Ông nội nói y hệt phụ thân. Người Lý gia ngoài Lý Cáp ra, mỗi người đều là ngoài miệng phong lưu thực tế là gia hỏa chung tình a! Đại ca vốn là cố gắng phong lưu tiêu sái, kết quả sau khi cưới Lưu tiểu thư đến nạp một thiếp cũng không có. Mà phụ thân thì khỏi phải nói, đến giờ còn bị mẫu thân quản sát đít, nạp thiếp? Nói be bé chứ đến nghĩ còn chẳng dám! Cả ông nội cũng là độc nhất vô nhị, vài chục năm nay chỉ có một chính thê là bà nội, bà qua đời đã mười mấy năm cũng chưa từng nói tìm người khác.

phỏm Lý Cáp nói xong Tam Ngưu cùng bước lên trước, sau đó hắn lại vuốt ve con hồ yêu cho nó khỏi sợ hãi. phỏm Mạch Đông Khoan nghe kể lại tình hình, trầm ngâm một lúc rồi nói: phỏm -Thuộc hạ tới chậm, thỉnh chủ nhân thứ tội. phỏm Quay đầu lại, thấy Lý Cáp và Thiên Thiên nhìn mình, Diễm Nhi tâm trạng run lên, cúi đầu nhận lỗi: “Diễm Nhi sai rồi…xin chủ nhân tha thứ….” choiĐây không phải là pháp thuật, chính xác nó là vu thuật.

choiNói xong lại hôn vào môi nàng một ngụm, đầu thầm nghĩ:" Chết thật, mấy quyển sách đó hôm trước lấy ra quên không cất, sau phải cẩn thận hơn mới được, để Thiên Thiên với Diễm Nhi thấy thì cũng thôi, nhưng nếu như là cha mẹ mà trông thấy... choiỞ một cành cây bên cạnh, một đạo sĩ cao gầy nhẹ nhàng vung phất trần, chỉ về phía tây nam nói. choiNếu có chút phản kháng, bắn! choiLý Cáp thấp giọng chửi đám thày thuốc là lang băm, dứt lời đứng lên, giơ tay gọi Lý Đông phân phó: phỏm Lý Cáp vẫn mỉm cười: